Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Juventus F.C.

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Juventus
logo
Tên đầy đủJuventus Football Club
Biệt danhLa Vecchia Signora (Bà đầm già)
Bianconeri (Đen-trắng)
Zebre (Ngựa vằn)
Gobbi
Tên khácJuve
Thành lập1 tháng 11 năm 1897
Sân vận độngStadio Juventus Arena,
TorinoÝ
  — Sức chứa41,000
Chủ tịchÝ Andrea Agnelli
Huấn luyện viênÝ Antonio Conte
Giải đấuSerie A
2014-2015Serie A, Vô địch
Sân nhà
Sân khách
Juventus Football Club, thường gọi ngắn gọn là Juventus (tiếng Latinh: "Tuổi trẻ") hay Juve là một trong những câu lạc bộ bóng đá lâu đời nhất và là câu lạc bộ thành công nhất nước Ý[cần dẫn nguồn]. Juventus là câu lạc bộ đầu tiên giành đủ 3 cúp bóng đá châu Âu C1, C2 và C3 (sau có thêm Ajax AmsterdamFC BarcelonaFC Bayern München và Chelsea F.C. đạt được thành tích đó).
Juventus F.C ra đời vào ngày 1 tháng 11 năm 1897. Juventus FC có các biệt danh như "Bà đầm già" (La Vecchia Signora), "Trắng-Đen" (Bianconeri), "Ngựa vằn" (Zebre) và "Gobbi".
Trụ sở chính của Juventus F.C đặt tại thành phố Torino. Sân nhà cũ của Juventus FC là sân Stadio delle Alpi. Hiện nay, đội đã có SVĐ mới mang tên Juventus Arena với 41.000 chỗ ngồi.

Mục lục

  [ẩn
  • 1 Lịch sử
  • 2 Danh hiệu
  • 3 Đội hình hiện tại
  • 4 Những huấn luyện viên nổi tiếng
  • 5 Những cầu thủ nổi tiếng
  • 6 Chú thích
  • 7 Tham khảo
  • 8 Liên kết ngoài
    • 8.1 Calciopoli 2006

Lịch sử

Juventus F.C được thành lập vào năm 1897 bởi một nhóm học sinh trường Trung học Massimo D'Azeglio tại Turin với tên gọi ban đầu là Câu lạc bộ thể thao Juventus F.C, nhưng sau đó hai năm đã được đổi thành Câu lạc bộ Bóng đá Juventus F.C. Juventus F.C tham gia Giải vô địch bóng đá Ý từ năm 1900. Trong thời gian đầu trang phục thi đấu của Juventus là Hồng-trắng.
Những trải nghiệm đầu tiên của Juve sau khi chính thức góp mặt vào giải vô địch Italia đầy nỗi buồn. Juventus thua 0-2 trong trận chung kết của mùa giải đầu tiên vào năm 1900 và cũng thua tiếp 0-1 trước Genoa vào mùa giải sau đó. Nhưng chức vô địch đầu tiên đã đến với CLB vào năm 1905, dưới sự lãnh đạo của chủ tịch người Thuỵ Sĩ có tên Alfredo Dick, người sau đó đã rời bỏ Juve để thành lập CLB đối địch cùng thành phố với họ là Torino. Juve đã thắng 2 trận và hoà 2 để bước lên nhận chức vô địch đầu tiên trong lịch sử. Khi đó họ chơi trên sân vận động Velodromo Umberto. Sau đó trang phục thi đấu của Juventus được chuyển sang hai màu đen trắng, lấy cảm hứng từ trang phục của Notts County, đội bóng mới đây đã là khách mời danh dự trong trận đấu khánh thành sân vận động mới Juventus Arena (08/09/2011).
Năm 1906 đã xảy ra một số mâu thuẫn trong nội bộ đội bóng khi một số thành viên cân nhắc chuyển Juventus F.C khỏi thành phố Turin. Chủ tịch Alfredo Dick đã rất thất vọng về điều đó và quyết định cùng một số cầu thủ rời khỏi Juventus và thành lập đội bóng FBC Torino. Đó chính là khởi đầu cho một trong những trận Derby nổi tiếng nhất thế giới, Derby della Mole.
Bước ngoặt lớn và quan trọng nhất đối với Juventus chính là sự xuất hiện của một tỷ phú có tên Edoardo Agnelli vào một ngày tháng 7 năm 1923. Gia đình Agnelli chính thức trở thành chủ sở hữu của CLB và trở thành người rót vốn chính cho Juve kể từ đó đến nay. Người khổng lồ đầu tiên của Juve là Giampiero Combi, một trong những thủ môn vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá Thế Giới. Sau đó là Munerati, Caligaris, Orsi, Borrel và Carcano. Juventus giành liên tiếp 5 Scudetto kể từ năm 1931 đến năm 1935. Hơn thế nữa có tới 9 cầu thủ của Juve có mặt trong đội hình của đội tuyển Italia vô địch TG năm 1934 (Combi, Rosetta, Caligaris, Monti, Bertolini, Cesarini, Borel F.Ferrari, Orsi) và còn rất nhiều cầu thủ của Juve nữa có mặt trong đội hình đổi tuyển Italia VĐ TG năm 1938. Và lúc đó người ta đã nhắc đến Juve chứ không phải là AC Milan và Inter, là đội bóng số 1 của Italia. Từ năm 1933 Juve bắt đầu chơi trên sân Communale huyền thoại, một trong những thánh địa của bóng đá Italia, nơi chứng kiến những chiến công huy hoàng của CLB và cả những người anh hùng từ Combi, Boniperti, Sivori, Chales đến Bettega, Scirea, Rossi và Platini.
Trong những năm Đại chiến TG 2, Juve sa xút một cách đáng kinh ngạc. Họ trở thành đội bóng số 2 của thành phố Torino cho tới khi xảy ra vụ Superga bi thảm năm 1949. Juve trở lại đỉnh cao với những cầu thủ nổi tiếng như Hansen và Praest. Giampiero Boniperti là cầu thủ nổi tiếng nhất của Juve trong những năm 50. Ông là cầu thủ lập kỷ lục về số trận đấu và số bàn thắng cho CLB (444 trận ghi 177 bàn). Ông được coi là cầu thủ vĩ đại và xuất sắc nhất mọi thời đại của Juve, và khi thời kỳ đỉnh cao của ông qua đi thì ở Juve xuất hiện 2 tên tuổi lớn và ảnh hưởng sâu sắc đến lịch sử của Juve. Đó là một bộ đôi "sát thủ" của Serie A trong những năm cuối thập niên 50 đầu những năm 60:John Chales người khổng lồ xứ Wales chuyển tới từ Leeds và Omar Sivori, tài năng nóng tính người Argentina.Trong suốt 5 năm họ là nỗi khiếp sợ của mọi khung thành và trở thành vua phá lưới một mùa giải. Với Chales và Sivori, Juve giành 3 Scudettotrong các năm từ 1958-1961, danh hiệu thứ 9 và 10 trong lịch sử, qua đó thành CLB đầu tiên ở Italia đoạt được 10 chức VĐ và được đính ngôi sao đầu tiên trên ngực áo.
Nhưng thời kỳ vinh quang nhất của CLB diễn ra trong khoảng thời gian từ năm 1972 đến năm 1986, dưới sự lãnh đạo của chủ tịch Giampiero Boniperti. Đó là thời kỳ của những chiến thắng huy hoàng trên tất cả các mặt trận. Boniperti lần lượt đưa về những HLV huyền thoại: Vycpaleck, Parola và cuối cùng là Giovani Trapatoni. Trapatoni biệt danh là || Trap, sản phẩm của thứ bóng đá đổ bê tông khét tiếng, bắt tay vào xây dựng một hàng phòng ngự thép, luôn đề cao sự chặt chẽ trong lối chơi, khả năng bóp chết mọi đợt tấn công của đối phương, một thứ bóng đá áp sát, ít khoảng trống và những pha phản công khiếp đảm đánh vào tử huyệt đã giúp Juve giành tới 6 Scudetto trong vòng 10 năm. Vào bất cứ thời điểm nào của những năm 70 và 80, Juve và cả Squadra Azzura đều có thể tin cậy vào những tài năng mang sắc áo Trắng-Đen, Juve đang có trong đội hình của mình cả một thế hệ vàng của bóng đá Italia,và 6 người trong số họ trở thành những nhà vô địch World Cup Espana'' 82. Đó là Zoff, Spinosi, Marchetti G., Causio, Anastasi, Capello, Furino, Morini, Scirea, Tardelli, Gentille, Cabrini, Boninsegna và tất nhiên cả người hùng Paolo Rossi. Khi thị trường chuyển nhượng cầu thủ nước ngoài mở cửa, Juve ngay lập tức có những viên ngọc quý. Liam Brady đến từ Ireland, người ghi bàn thắng đem lại Scudetto lần thứ 20 (mùa giải 1981/1982) đồng nghĩa với việc được đính ngôi sao thứ 2 trên ngực áo.
Hay có thể kể đến tiền đạo nhanh nhẹn, một huyền thoại của bóng đá Ba Lan nói riêng và bóng đá Đông Âu nói chung Zbignew Boniek và nhất là Michel Platini. Những đóng góp của ông dành cho Juve thật lớn lao. Tiền vệ người Pháp này đã 3 mùa giải liên tiếp trở thành vua phá lưới ở Serie A, cũng 3 lần liên tiếp đoạt Quả bóng vàng Châu Âu những năm 1983, 1984 và 1985 và đưa Juve tới những chiến thắng huy hoàng ở các Cúp Châu Âu. Có một kỷ niệm mà Platini và những người hâm mộ Juve nhớ mãi. Đó là trận chung kết Cúp C1 năm 1985 với Liverpool tại Heysel. Một bức tường trên SVĐ đổ sập làm cho cả sân vận động chật cứng khán giả, cửa ra lại quá hẹp khiến cho 39 CĐV Juve chết...một trận chung kết đẫm máu. Điều đó khiến cho Platini rất đau khổ và ông đã thề rằng sẽ không bao giờ trở lại sân Heysel một lần nào nữa.
Sau khi Platini ra đi tuy rằng Juve vẫn chưa có lại được những năm tháng huy hoàng như thế nhưng Juve vẫn ghi dấu ấn sâu sắc của mình lên nền bóng đá Italia bởi sự chắc chắn và ổn định của mình. Rất nhiều những tên tuổi lớn đã thành danh tại đây trong những năm 90 đầy sôi động và một số trong số họ tiếp tục toả sáng cho đến bây giờ. Những người đi trước có Moeler, Kohler, Marocchi, Platt, Roberto Baggio,Sousa, Vialli, Ravanelli, Zidane...và sau đó là Del Piero, Ferara, Tacchinardi, Thuram, Zambrotta, Davids, Nedved, Trezeguet...Chưa bao giờ Juve thiếu những cầu thủ và HLV giỏi.
Juve bắt đầu chuyển về thi đấu tại Delle Alpi từ năm 1990, một trang sử mới của Juve trên Delle Alpi được mở ra. Ngôi sao lớn đầu tiên của Delle Alpi là Roberto Baggio, chính anh là người đã tạo dựng những huyền thoại lớn lao về mình và Juve trong những năm đầu tiên ở ngôi nhà mới. Anh là ngôi sao dẫn dắt Juve chinh phục cúp UEFA năm 1993 và cũng năm ấy anh nhận được danh hiệu cao quý " Quả bóng vàng Châu Âu ".
Những mùa xuân mới vẫn tiếp tục trên Delle Alpi, và tên tuổi lớn nhất trong số đó là Alessandro Del Piero. Tài năng số 1 của bóng đá Italia sau Baggio này được thừa hưởng tất cả những vinh quang mà Baggio để lại sau khi rời Juve. Del Piero đó tạo dựng được cho mình những hình ảnh mới đẹp hơn và vinh quang hơn, trong suốt những năm qua anh cái tên Del Piero được nhắc đến như một biểu tượng của Juve, một cầu thủ được các CĐV hết sức yêu mến vì sự hào hoa và tài năng của mình. Những năm 94-99 dưới sự dẫn dắt của HLV Marcello Lippi Juve đã có những năm tháng huy hoàng. Ngay mùa giải đầu tiên (94-95) sau khi thuyết phục được ngôi sao tấn công Gianluca Vialli ở lại, cùng với sự chói sáng của tài năng trẻ Del Piero, Lippi đã dẫn dắt Juve đoạt Scudetto, Cúp Quốc Gia Italia và vào tới trận chung kết Cúp UEFA. Mùa giải năm sau còn tuyệt vời hơn với Lippi và Juve khi đoạt được Scudetto, Siêu cúp Quốc Gia và nhất là chiếc Cúp C1 danh giá lần thứ 2 trong lịch sử sau khi đánh bại Ajax Amsterdam trong trận chung kết, món nợ 23 năm với Ajax đã được thanh toán sòng phẳng tại Roma. Juve tiếp tục giành 2 Scudetto (96/97; 97/98), 1 Siêu cúp Quốc Gia, Siêu Cúp Châu Âu; Cúp Liên Lục Địa và cũng 2 năm liên tiếp đó vào tới trận chung kết cúp C1 lập nên một kỷ lục của một đội bóng 3 năm liên tiếp lọt vào chung kết C1.Với những tài năng như Del Piero, Zidane, Vieri, Tacchinardi, Inzaghi, Toricelli...Juve của Lippi đã chơi một lối đá quyến rũ chắc chắn trong phòng ngự và tấn công đầy màu sắc, một lối đá hiệu quả làm khiếp sợ bất cứ đối thủ nào.
Đã trở thành một huyền thoại, một tượng đài lớn trong trang sử hào hùng của Juve với rất nhiều thành tích nhưng 2 thất bại trong 2 trận CK liên tiếp là nỗi đau khôn cùng với Lippi, các CĐV vẫn gọi vang tên ông như một người anh hùng nhưng ông đã quyết định ra đi và người thay thế ông là Carlo Ancelotti. Giông bão đã nổi lên ngay khi Ancelotti đến Turin, chỉ đơn giản ông là người của Milan và với các CĐV Juve thì sự ra đi của Lippi là mất mát quá lớn, họ vẫn tha thiết nhớ về ông. Sau trận chung kết năm 98 một loạt cầu thủ cũng chia tay Juve còn Del Piero, tài năng và là niềm hi vọng lớn lao nhất của Juve sau chấn thương khủng khiếp năm 98 trong trận gặp Udinese thì anh cũng không còn là chính mình nữa. Mất chức VĐ một cách đáng tiếc về tay Lazio va tiếp tục về nhì tại Serie A mùa giải 2001/2002 và bị loại ngay vòng đấu bảng Champions League như giọt nước làm tràn ly, các CĐV thực sự nổi giận, trên các khán đài Delle Alpi xuất hiện dòng biểu ngữ " Un maiale non puo allenare. Ancelotti vattenne " (Nghĩa là: " Một con lợn không thể làm huấn luyện viên. Ancelotti cút đi ").
Mùa giải 2002/2003 Lippi đã quay trở lại Juve trong sự vui mừng khôn tả của các Bianconeri. Nhưng ngay đầu mùa giải sự ra đi của Zidane là một tổn thất vô cùng lớn lao của Juve. Anh là người có ảnh hưởng sâu sắc đến lối chơi, là trái tim và linh hồn của Juve trong suốt những năm tháng qua và đã có không ít người đặt ra nghi ngờ " Liệu Lippi có thể làm được gì với Juve khi thiếu đi một người không thể thiếu ?". Nhưng Lippi vẫn là Lippi, chính ông đã từng phát hiện ra những tài năng như Vieri, Zidane hay Del Piero, nâng đỡ những ngôi sao sắp tắt như Davids hay mới bừng sáng như Filipo Inzaghi...Bí quyết thành công của ông đó là sự hoà trộn tinh tế giữa lòng kiên nhẫn, tính thực dụng và sự tinh thông về tâm lý đội bóng. Đáp lại tình yêu lớn lao của các cổ động viên và sự tin tưởng của ban lãnh đạo Juve, Lippi đã xây dựng nên một Juve mới, trẻ trung hơn và mạnh mẽ hơn. Với Lippi những cá nhân kiệt xuất là quan trọng nhưng quan trọng hơn đó là một sức mạnh tập thể. Ông dường như hiểu rõ được khả năng của từng cầu thủ và luôn biết tận dụng những khả năng của họ một cách tối đa. Dưới sự dẫn dắt của Lippi người ta được thấy lại một Del Piero tài năng và một Juve của những năm giữa thập niên 90, một Juve khiến cả TG say mê và kính nể Một Juve chơi ổn định, phòng ngự chắc chắn và tấn công đa dạng, hiệu quả với những cá nhân xuất sắc, sự trở lại phong độ đỉnh cao của Del Piero, sự toả sáng của Nedved và sự chói sáng của Trezeguet đã mang về cho Juve Scudetto lần thứ 26 sau 3 năm chờ đợi. Lippi đã làm cho người ta quên đi khoảng trống mà Zidane để lại, còn với các cổ động viên họ có thể tự hào về những gì đội bóng thân yêu với những con người mà họ yêu hết mực đã làm được, họ đã và đang có những tháng ngày tuyệt vời sau những tổn thương đã qua.
Lippi đã mang mùa xuân và sức sống mới đến với Delle Alpi và với những người hâm mộ trên khắp TG. Mùa giải 02/03 vừa qua còn tuyệt vời hơn khi Juve trình diễn một lối chắc chắn, ổn định nhưng cũng đầy quyến rũ. Juve đã tỏ ra không có đối thủ trên đường đua Scudetto khi về đích sớm hai vòng đấu bỏ xa Inter đến 7 điểm. Còn ở đấu trường Champions League Juve là lá cờ đầu của Italia trong cuộc chinh phục Châu Âu, một sự hồi sinh kỳ diệu của bóng đá Italia. Juve đã dạy cho những người Tây Ban Nha biết thế nào là đá bóng và bản lĩnh của người Italia. Ba đội bóng con cưng của Tây Ban Nha: Barcelona, Deportivo La Coruna và nhất là Real Madrid với một đội hình gồm những ngôi sao sáng nhất của bóng đá TG và đã lần lượt bị Juve đánh bại và đặt dưới gót giầy. Juventus thể hiện được một lối đá hào hoa nhưng cũng cực kỳ thực dụng và hiệu quả, một tập thể mạnh mẽ. Chính sách quay vòng cầu thủ tuyệt vời của Lippi khiến cho bất cứ ai cũng phải khâm phục, đã có 11 cầu thủ ghi bàn sau khi vào sân thay người và có đến 17 cầu thủ của Juve ghi bàn trong mùa giải vừa qua, một đội bóng mà cầu thủ nào cũng có thể ghi bàn thì chỉ có thể xảy ra ở Juve và cũng chỉ có Lippi mới làm được điều đó. Sẽ là một mùa giải tuyệt vời và trọn vẹn nếu Nedved không vắng mặt trong trận chung kết và nếu như vậy thì chiếc cúp C1 đâu có về Milan...
Sau thất bại trước AC Milan, Lippi lại ra đi và thay thế ông là một HLV người Italia khác, Fabio Capello đến từ Roma. Dưới bàn tay Capello, Juve trở thành một cỗ xe tăng lì lợm đã cuốn trôi mọi đối thủ tại Serie A trong 2 mùa giải 2004/2005 và 2005/2006 với hàng loạt kỷ lục đã được phá. Nhưng Juventus dưới thới Capello chỉ là đội bóng tý hon tại Champions League, họ bị loại khá sớm ở hai mùa giải đó.
Tại WC 2006, Juventus đóng góp nòng cốt cho đội bóng Italia lần thứ 4 bước lên đỉnh vinh quang. Nhưng cùng năm đó, Calciopoli nổ ra, Juve mất tất cả. Đội bóng bị đẩy xuống Serie B, đội ngũ lãnh đạo đều ra đi và bị điều tra. Giraudo, Moggi bị kết án còn Bettega từ chức. Capello và phần đông các ngôi sao nhanh chóng rời đi. Ibra, Viera sang Inter, Canavaro và Emerson sang Madrid, Zambrotta và Thuram sang Barca. Vẫn còn may cho Juve, họ vẫn còn có những chiến binh tận tụy: Alex Del Piero, Gigi Buffon, David Trezeguet, Mauro Camoranesi và Pavel Nedved đã quyết định ở lại chiến đấu cùng đội bóng.
Với sự xuất hiện của một cựu cầu thủ Juventus, Didiers Deschamps, và sự trưởng thành của các cầu thủ trẻ như Marchisio, Chiellini, Juventus đã mạnh mẽ giành chức vô địch Serie B dù họ bị trừ đến -9 điểm hồi đầu mùa giải. Sau một mùa giải thành công nhưng mâu thuẫn với chiến lược xây dựng đội bóng, Didiers Deschamps ra đi. Người thay thế là Claudio Ranieri. Mùa giải đầu tiên quay lại Serie A, Juve chơi khá hay và cán đích ở vị trí thứ 3, dành vé dự Champions League. Họ cũng chơi rất hay nửa đầu mùa giải sau đó, hạ Real Madrid cả hai lượt trận tại Champions League với sự tỏa sáng của Alex Del Piero. Nhưng khi mùa đông đến, Ranieri mất kiểm soát tình hình và đội bóng rơi không phanh. Hậu quả là HLV người Roma ra đi và Ciro Ferrara, cánh tay thân tín của M. Lippi tại ĐTQG được mời về.
Tình hình vẫn không sáng sủa hơn, Juve chơi khá hay hồi đầu mùa giải nhưng lại nhanh chóng rơi vào vết trượt cũ khi mùa đông về và Ciro Ferrra mất chức. Lần này là Alberto Zaccheroni được mời về, nhưng ông này cũng không trụ được lâu. Juve kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 7 và tình hình rất bất ổn.
Mùa hè 2010 đánh dấu sự thay đổi trọng đại tại Juventus, người nhà Agnelli quay trở lại nắm quyền trực tiếp tại Juventus. Lần này là Andrea Agnelli, cậu con trai của Umberto Agnelli, mới có 36 tuổi nhưng rất được kỳ vọng. Cùng với Andrea Agnelli, Pavel Nedved cũng được mời về và đặc biệt là TGĐ mới G. Marotta cùng cánh tay phải F. Paratici đến từ Sampdoria. Juventus cũng có HLV mới, lại một người nữa từ Sampdoria, L. Del Neri. Ông này đã gây được tiếng tăm cùng Chievo cách đấy vài năm và đang dẫn dắt Sampdoria rất thành công.
Juventus đã không tệ, những vẫn căn bệnh cũ, họ lại tuột dốc không phanh sau kỳ nghỉ mùa đông. Lần này tình hình thậm chí còn bi đát hơn, họ bị loại ngay vòng loại Champions League và sau đó thua đau đớn Fulham tại Europa League và bị loại. Cuối mùa giải, Juventus lại đứng thứ 7 và L. Del Neri ra đi.
Mùa giải 2011/2012, lại một người cũ quay lại Juventus. Lần này là cựu đội trưởng Juventus dưới thời M. Lippi, Antonio Conte, được gửi gắm. Juventus cũng nói lời từ biệt sân Olimpico di Torino để chuyển đến ngôi nhà mới, Juventus Arena và Juve trở thành đội bóng đầu tiên tại Serie A có Sân vận động riêng. Andrea Pirlo chia tay Milan để đến Juve, Marotta còn đưa về một gương mặt mới toanh: Arturo Vidal. Và lịch sử bắt đầu từ đó...
Tránh với sự nghi ngờ của nhiều người, Juve của Conte đã tận dụng triệt để hiệu ứng SVD mới và việc không phải thi đấu tại cúp Châu Âu để lầm lũi tiến lên. Họ không bị đánh bại lần nào và hùng dũng bước lên đỉnh vinh quang vào cuối mùa giải. Juve dành chức vô địch trước một vòng đấu và đó cũng là mùa giải cuối cùng của Alex Del Piero. Với các cổ động viên Juve, đó là chiếc Scudetto thứ 30 trong lịch sử, cho dù Liên đoàn bóng đá Italia chỉ công nhận con số 28. Nhưng điều đấy đâu có nhiều ý nghĩa, Juve trở lại mới là điều các Juventini quan tâm.
Mùa giải 2012/2013 khởi đầu một cách rất khó khăn, Antonio Conte dính vào cáo buộc không tố giác việc dàn xếp tỉ số ở các đội bóng cũ và bị cấm chỉ đạo 4 tháng. Nhưng dưới sự chỉ đạo của bộ đôi trợ lý Alessio/Carrera, Juve vẫn làm rất tốt. Ở Champions League họ vượt qua vòng loại và đưa Đương kim vô địch Champions League Chelsea xuống Europa League, tại Serie, Juve không có đối thủ. Cho dù sau đó Juve dừng bước tại Tứ kết Champions League trước đội bóng sau này trở thành nhà vô địch Champions League, Bayern Munich thì họ cũng có một mùa giải rất thành công với chiếc Scudetto thứ 2 liên tiếp.
Ở mùa giải hiện tại, Juventus vẫn không thay đổi nhiều. Chơi rất hay tại Serie A và chơi rất tệ tại Champions League. Họ bị loại sau trận thua trước Galatasaray và vẫn đang tiếp tục chinh phục Europa League khi mà trận CK sẽ được tổ chức trên chính sân của họ. Tại Serie A, Juve đang tạm thời dẫn trước Roma, Napoli trong cuộc đua.
Mùa giải 2014/2015 là mùa giải thành công nhất của Juventus kể từ sau vụ scandal Calciopoli, câu lặc bộ đã giành được Scudetto thứ tư liên tiếp, giành được cúp quốc gia và vào được tới trận chung kết Champions League sau 12 năm chờ đợi. Sau 90' thi đấu chính thức, Juventus đã thất bại 1-3 trước Barcelona, với các bàn thắng của Rakitic, Suarez Neymar và bàn danh dự của Alvaro Morata. Đánh bại Juventus Barcelona đã "đánh bại cả châu Âu" khi đã đánh bại các nhà đương kim vô địch của các giải VĐQG khác với Manchester City của Premire Leage, PSG của Ligue 1, APOEL Nicosia của đảo Síp, Bayern Munchen của Bundesliga và cuối cùng là Juventus của Serie A. Tuy nhiên, đây vẫn là giải đấu thành công của Juventus, khi họ đã đánh bại được ĐKVĐ Real Madrid hùng mạnh ở bán kết.
Ngôi nhà mới của Juve (2011)

Danh hiệu

  • Copa Intercontinental.svg Vô địch Cúp Liên lục địa: 2
    • 1985 thắng Flag of Argentina.svg Argentinos Juniors
    • 1996 thắng Flag of Argentina.svg River Plate
  • Coppacampioni.png UEFA Champions League/Cúp C1: 2
    • 1984-85 thắng Flag of England (bordered).svg Liverpool F.C.
    • 1995-96 thắng Flag of the Netherlands.svg Ajax Amsterdam
  • Về nhì:(5) lần: 1972–73; 1982–83; 1996–97; 1997–98; 2002–03
  • Coppacoppe.png UEFA Cup Winners' Cup/Cúp C2: 1
    • 1983-84 thắng Flag of Portugal.svg F.C. Porto
  • UEFA Cup (adjusted).png UEFA Cup/Cúp C3: 3
    • 1976-77 thắng Flag of Spain.svg Athletic Bilbao
    • 1989-90 thắng Flag of Italy.svg ACF Fiorentina
    • 1992-93 thắng Flag of Germany.svg Borussia Dortmund
  • Supercoppaeuropea.png UEFA Super Cup/Siêu cúp bóng đá châu Âu: 2
    • 1984 thắng Flag of England (bordered).svg Liverpool F.C.
    • 1996 thắng Flag of France.svg Paris Saint-Germain
  • Scudetto.svg Star*.svg Vô địch quốc gia Ý: 31 (2 chức vô địch mùa 2004-05 và 2005-06 bị tước) (Kỷ lục của Ý)
    • 1905-06, 1925-26, 1930-31, 1931-32, 1932-33, 1933-34, 1934-35, 1949-50, 1951-52, 1957-58Ngôi sao scudetto (vô địch lần thứ 10)
    • 1959-60, 1960-61, 1966-67, 1971-72, 1972-73, 1974-75, 1976-77, 1977-78, 1980-81, 1981-82Ngôi sao scudetto (vô địch lần thứ 20)
    • 1983-84, 1985-86, 1994-95, 1996-97, 1997-98, 2001-02, 2002-03, 2011-12, 2012-13, 2013-14Ngôi sao scudetto (vô địch lần thứ 30)
    • 2014-15
  • Giải hạng nhì quốc gia Ý: 1
    • 2006-07.
  • Coccarda Coppa Italia.svg Cúp quốc gia Ý(Coppa Italia): 10
    • 1937-38, 1941-42, 1958-59, 1959-60, 1964-65, 1978-79, 1982-83, 1989-90, 1994-95, 2014-15.
  • Supercoppaitaliana.png Siêu cúp quốc gia Ý: 6
    • 1995, 1997, 2002, 2003, 2012, 2013.
  • UEFA - Intertoto.svg Cúp Intertoto: 1
    • 1999.

Đội hình hiện tại

Đội hình một, đội hình mùa giải 2013-2014 [1] Lưu ý: Các cờ cho đội tuyển quốc gia được xác định tại quy chuẩn FIFA. Cầu thủ có thể nắm giữ hơn một phi quốc tịch FIFA.
Số áoVị tríTên cầu thủ
1ÝTMGianluigi Buffon (đội trưởng)
3ÝHVGiorgio Chiellini
4UruguayHVMartín Cáceres
5ÝHVAngelo Ogbonna
6PhápPaul Pogba
7ÝTVSimone Pepe
8ÝTVClaudio Marchisio
9MontenegroMirko Vučinić
10ArgentinaCarlos Tevez
11ÝHVPaolo De Ceglie (Chuyển sang Genoa)
12ÝSebastian Giovinco
34BrasilTMRubinho
14Tây Ban NhaFernando Llorente
15ÝHVAndrea Barzagli
33ChileTVMauricio Isla
Số áoVị tríTên cầu thủ
18ÝFabio Quagliarella
19ÝHVLeonardo Bonucci
20ÝTVSimone Padoin
21ÝTVAndrea Pirlo
23ChileTVArturo Vidal
18ÝDaniel Osvaldo (mượn từ Southampton)
13ÝFederico Peluso
26Thụy SĩHVStephan Lichtsteiner
30ÝTMMarco Storari
33PhápHVPatrice Evra

Những huấn luyện viên nổi tiếng

  • Giovanni Trapattoni
  • Marcello Lippi
  • Fabio Capello

Những cầu thủ nổi tiếng

  • Flag of Italy.svg Dino Baggio
  • Flag of Italy.svg Roberto Baggio
  • Flag of Italy.svg Roberto Bettega
  • Flag of Croatia.svg Alen Bokšić
  • Flag of Poland (bordered).svg Zbigniew Boniek
  • Flag of Italy.svg Roberto Boninsegna
  • Flag of Italy.svg Giampiero Boniperti
  • Flag of Ireland.svg Liam Brady
  • Flag of Italy.svg Gianluigi Buffon
  • Flag of Italy.svg Antonio Cabrini
  • Flag of Italy.svg Fabio Cannavaro
  • Flag of Italy.svg Franco Causio
  • Flag of Wales (bordered).svg John Charles
  • Flag of Italy.svg Giampiero Combi
  • Flag of the Netherlands.svg Edgar Davids
  • Flag of Italy.svg Alessandro Del Piero
  • Flag of France.svg Didier Deschamps
  • Flag of Italy.svg Andrea Fortunato
  • Flag of Italy.svg Claudio Gentile
  • Flag of Sweden.svg Zlatan Ibrahimović
  • Flag of Italy.svg Filippo Inzaghi
  • Flag of Croatia.svg Robert Jarni
  • Flag of Denmark.svg Michael Laudrup
  • Flag of Romania.svg Adrian Mutu
  • Flag of the Czech Republic (bordered).svg Pavel Nedvěd
  • Flag of France.svg Michel Platini
  • Flag of Italy.svg Fabrizio Ravanelli
  • Flag of Italy.svg Paolo Rossi
  • Flag of Wales (bordered).svg Ian Rush
  • Flag of Chile.svg Marcelo Salas
  • Flag of Italy.svg Salvatore Schillaci
  • Flag of Italy.svg Gaetano Scirea
  • Flag of Argentina.svg Flag of Italy.svg Omar Sivori
  • Flag of Italy.svg Marco Tardelli
  • Flag of France.svg Lilian Thuram
  • Flag of France.svg Flag of Argentina.svg David Trézéguet
  • Flag of Italy.svg Gianluca Vialli
  • Flag of France.svg Patrick Vieira
  • Flag of Italy.svg Christian Vieri
  • Flag of Italy.svg Gianluca Zambrotta
  • Flag of France.svg Zinédine Zidane
  • Flag of Italy.svg Dino Zoff

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét